Liện hệ trực tuyến 

 Lượt truy cập 
 Đang online 004
 Tổng số : 004205051
 
Hôm nay là :

Thông báo tạm ngừng hoạt đông site

NGÀY ĐÊM TIẾP TỤC ĐI DU LỊCH BIỂN ĐÔNG BẰNG TÀU NGẦM KILO ĐẾN ÁN OAN 10 NĂM NGUYỄN THANH CHẤN (BẮC GIANG) & ÁN OAN CHUNG THÂN HUỲNH VĂN NÉN (BÌNH THUẬN) MỘT THỜI GIAN

NGÀY ĐÊM

Anh là Ngày, em là Đêm
Hoàng hôn - Sợi nhớ trăng thềm gió bay.
Em là Đêm, anh là Ngày
Bình minh - Sợi nhớ đăng đầy tóc em.
Ngày đi để đến bên Đêm
Cho hai sợi nhớ nên duyên Sóng thần.
Bình minh - Sợi nhớ anh cầm
Hoàng hôn - Sợi nhơ kết dần Suối thơ.

Nguyễn Quốc Minh

KẾ SINH NHAI - chuyện vui thật mà như đùa của nguyễn Quốc Minh

KẾ SINH NHAI

Cái rét của đêm đông "0 giờ" đang trùm lấy căn hộ tầng 5 khu chung cư. Chợ Cóc góc phố, về đêm càng bốc mùi khó ngửi. Âm thanh từ mấy quán Cafe theo gió ngân xa.

Leo lên giường, anh Tiến sỹ xe ôm, đập đập hai chân, cười cười nói thầm, với vợ:

- Em có nhớ cái ông già Sỹ, 88 tuổi, chuyên đi họp Chi Bộ từ mờ sáng mà anh có tặng cho cái gậy Hèo của bố, kỷ niệm Trường Sơn đó không ? Cậu con cả đưa ông ta về quê, khỏe làm sao, ba lần chết lại sống. Nhờ ba lần "ra đi" của già Sỹ mà Làng Xóm thả sức ngắm xe hơi khủng. Nghe đâu, Kỷ lục đạo thơ Yên Tử còn bái phục tôn Cậu cả là sư phụ Phong Bao - Biệt thự. Nay ra thành phố, hai lần ra nhà Tang lễ, đến lúc đọc điếu văn, ông ta đạp quan tài sống lại, hét to: "Điếu văn sai rồi. Sai của tôi mất ba ngày tuổi Đảng". Cái sai của Điếu Văn lại là cái may cho ông già Sỹ. Thôi, lo mà ngủ sớm, sáng mai là kỳ họp Chi Bộ đấy.Ông ta dậy sớm lúc gà chưa gáy, chống gậy Hèo gõ cửa ầm ầm mấy nhà tầng một đi họp.Vui đáo để !

Chị vợ lắm mồm ôm bụng cười toáng lên:

- Ừ. Chuyện đó so với mấy nhà ngoại cảm chỉ trõ xương chó, xương trâu, xương bò, đất đen đó là hài cốt liệt sỹ về thờ cúng, cũng chỉ vì cái Điếu Văn.

Tiến sỹ xe ôm không nhịn được cười:

- Ơ. Cái bà này, tôi nói một đằng, bà lại hiểu một nẻo. Tôi đâu có phải như cái anh Nguyễn Thanh Chấn, dân Bắc Giang bị nhục hình, ép cung, tù oan 10 năm. Tôi là tiến sỹ Nha khoa, thừa sức mở nhà hàng phẩu thuật thẩm mỹ viện như Cát Tường tại Hà Nội. Dù là tiến sỹ thất nghiệp, tôi làm xe ôm, ăn cơm cáy ngáy o o là sướng nhất. Còn làm giàu như cái tên Bác sỹ Cát Tường, làm chết người lại quẳng xác nạn nhân xuống sông Hồng chỉ cái thể chế này tạo ra mà thôi.

Chị vợ lắm mồm không ngớt lời:

- Đúng. Anh mà lên tướng Công an, thì biết đâu em lại được tháp tùng vị nào đó đi Bắc Kinh, hay Bắc Triều một chuyến cho đã đời. Bỏ quách TS.xe ôm đi, chạy chọt làm cái anh Dân phòng, biết đâu nhờ cái Chợ Cóc góc phố này, kiếm cho em cái nhà 5 tầng lát gạch trang trí Hàn Quốc, ốp gỗ ván sàn Đức như cái tay Tổ trưởng Dân phòng nọ, chả học hành bằng cấp gì, nay ăn nhà hàng này, mai ăn nhà hàng khác, ăn uống no say còn nhận đầy phong bao, phủi đít đi. Cái Chợ Cóc góc phố này, không lúc nào toe toe còi của công an, cảnh sát, Dân phòng. Thật là buồn cười không chịu nỗi cảnh dân tình nháo nhác bê thịt, bê cá, bê lồng gà ri, gà đồi, gánh rau,..chạy nấp chỗ này, nấp chỗ kia, ruồi bay vù vù, tung tóe hoa quả, la hét, chửi nhau, khóc ru rú, van xin, giành dật tán loạn, sinh viên giằng co với công an, dân phòng bó hoa kiếm tiền ăn học nhiều khi rách cả áo, lộ cả đùi. Này, ngủ rồi à ? TS gì mà ngon ngủ vậy ?

TS. xe ôm nói ú ớ trong cơn mơ :

- Giá tôi làm được như Cậu cả nọ, thì anh Dân phòng kia còn thua xa !

Chị vợ ôm ghì lấy TS.xe ôm, khóc nức nở, tràn đầy hy vọng. Căn hộ chung cư tầng 5 đeo bòng chuồng cọp rung lắc, hòa vào âm thanh từ quán Cafe Chợ Cóc "Không giờ rồi, ngủ đi thôi, mai đây còn lo kế sinh nhai..." là tiếng động cộc cộc của ông già Sỹ 88 tuổi đi họp Chi Bộ khua gậy trong đêm.

12-11-2013
Nguyễn Quốc Minh
Bản quyền thuộc về : Nguyễn Quốc Minh - Doanh nhân Ngày Đêm