Lượt truy cập 
 Đang online 001
 Tổng số : 006928652
 
Tin tức » Sự kiện & bình luận Hôm nay là :
SỰ NGUY HIỂM CỦA HIỆN TƯỢNG HOÀNG QUANG THUẬN: LỪA ĐẢO ĐẦY TỰ TIN ? - tác giả Nhà văn Phạm Viết Đào. BÀN THÊM VỀ CÁI GỌI LÀ "HIỆN TƯỢNG THƠ HOÀNG QUANG THUẬN"- tác giả GS.Nguyễn Huệ Chi.
19.08.2012 02:50

NĐ: "Thế thì tại sao y lại dám bỏ tiền cho dịch sang tiếng Anh gửi đi Thụy Điển để dự tranh giải Nobel, mời cả những ông Tây ông Mỹ, lừa chiếm dụng cả danh của cả tổng thống Pháp, rồi Tổng thống Clinton để lobby cho loại thơ chưa sạch nước cản của y ?" - Nhà văn Phạm Viết Đào.
" Nếu có gì đáng gọi là kỳ quặc về việc một hội như Hội Nhà văn Việt Nam mà lại mở một hội thảo về Thi vân Yên Tử thì nói cho cùng chính là ở chỗ ấy. Nó góp phần vào tình trạng bát nháo của văn đàn cũng như vô cùng bát nháo trong xã hội chúng ta trong thời buổi trắng đen lẫn lộn hiện nay." - GS.Nguyễn Huệ Chi.

"Và năm 2011, chính ông Hữu Thỉnh đã viết thư tay giới thiệu với Viện hàn lâm Thụy Điển đề nghị họ trao giải Nobel văn chương cho “Thi vân Yên tử” của Hoàng Quang Thuận. Thư này do thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn chuyển tận tay. Đây quả là chuyện khôi hài vô cùng tận; vì Viện Hàn Lâm Nobel Thụy điển đâu biết Hữu Thỉnh là cha căng chú kiết nào, ngay cả vụ Hữu Thỉnh đạo thơ của nhà thơ nữ người Đức ồn ào thế mà họ chắc cũng cóc biết ?" - Nhà văn Trần Manh Hảo.

 
        Nhà văn Phạm Viết Đào - Ký họa của Trần Nhương.
SỰ NGUY HIỂM CỦA HIỆN TƯỢNG HOÀNG QUANG THUẬN: LỪA ĐẢO ĐẦY TỰ TIN ?


    Kẻ đạo văn mang danh GS.TS Hoàng Quang Thuận
Hiện tượng Hoàng Quang Thuận là một hiện tượng nguy hiểm, gây thảm họa khó lường, nghiêm trọng cho xã hội, gây đảo lộn nhiều chân giá trị vì những sai lạc do hành vi của y gây ra. Vậy những hành vi của Hoàng Quang Thuận gây nguy hiểm cho xã hội theo người viết bài này không chỉ ở các yếu tố đồi bại nhãn tiền sau đây:

-Đạo văn, thơ, những công trình khoa học là một chuyện xấu nhưng ngẫm cho cùng thì sự tác hại của việc này nó cũng khu hẹp trong một lĩnh vực nào đó, thời khắc nào đó; Sự nguy hại nếu có đó là do in ra những tập thơ vô giá trị như của Hoàng Quang Thuận sẽ dẫn tới những hậu quả mấy hectar rừng bị chặt để làm bột giấy in ra chúng.

-Tìm mọi cách, mọi phương tiện để nổi danh, để nổi tiếng trong đó chắc chắn có tiền và các mối quan hệ cá nhân mà thi sĩ rởm Hoàng Quang Thuận được mặc định thừa hưởng ví như chiếc ghế Viện trưởng Viện Công nghệ-Viễn thông-Viện Khoa học-Công nghệ Việt Nam cùng với cái nhãn mác Giáo sư-Tiến sĩ của y để cổ súy, tâng bốc cho các giá trị ảo, rơm rác là điều lố bịch nhưng tác hại lâu dài, sâu rộng của hành vi này chắc cũng không mãi mãi.

-Mượn những tín điều, những giá trị thiêng liêng cao quý thuộc thế giới tâm linh, các giá trị đảng phái, tôn giáo để trang sức cho mình ngẫm cho cùng thì cũng chỉ được nhất thời; Trường hợp Hoàng Quang Thuận chưa tới dăm năm, kể từ tập thơ đầu tiên xuất bản năm 2008; chân tướng của y đã bị lộ tẩy, lật bài...

Ngay các sự việc y mượn cái vỏ thiền để khoác cho những bài thơ chưa sạch nước cản cũng chỉ có thể lừa mị được mấy bà nhà quê, mấy người trí thức rởm chạy theo môt thời thượng; Còn những ai có chút ít kiến thức về tôn giáo, về thiền thì chỉ cần đọc một số bài thơ của Hoàng Quang Thuận là nhận ra sự bịp bợm của y...


 Hội thảo thơ "Thi vân Yên Tử" của GS.TS Hoàng Quang Thuận - là một Trò bịp bợm đầy nguy hiểm.

Thế thì tại sao y lại dám bỏ tiền cho dịch sang tiếng Anh gửi đi Thụy Điển để dự tranh giải Nobel, mời cả những ông Tây ông Mỹ, lừa chiếm dụng cả danh của cả tổng thống Pháp, rồi Tổng thống Clinton để lobby cho loại thơ chưa sạch nước cản của y ?

Theo người viết bài này, hiện tượng Hoàng Quang Thuận có mấy điều nguy hiểm nghiêm trọng sau đây:

1.Đồng tiền hay một cái gì đó đã có sức mạnh ghê gớm, đã tạo ra sức hút gì đó đã làm mê lú biết bao kẻ xưa nay vẫn được dư luận cho là đạo mạo, trí thức, có chút ít danh tiếng bỗng chức lao vào canh bạc lăngxê Hoàng Quang Thuận bất chấp thực hư, phải trái như: Ngô Văn Phú, Hoàng Hữu Đản, Dương Kỳ Anh, Hữu Thỉnh, Hữu Ước, Nguyễn Hữu Sơn, Nguyễn Trọng Tân, Đỗ Ngọc Yên, Nguyễn Văn Dân, Hữu Việt...

Theo các nguồn tin bên lề thì sở dĩ Hoàng Quang Thuận đưa sản phẩm của mình ra trình làng ở Hội Nhà văn Việt Nam là chuẩn bị dư luận giúp y “chạy “ giải Nobel văn học; Đây là một trong các điều kiện cần có để dự giải thưởng này...
Như vậy hoạt động băng nhóm vốn là thứ thịnh hành chốn “chợ giời “, xã hội đen đã len lỏi chi phối cả chốn văn đàn xưa nay vẫn được coi là chốn thanh cao, ít vụ lợi ?

2. Hơn ai hết, Hoàng Quang Thuận đang là Viện trưởng Viện trưởng Viện Công nghệ-Viễn thông-Viện Khoa học-Công nghệ Việt Nam; đây là một cơ quan nghiên cứu khoa học nghiêm túc, có pháp nhân đối với các hoạt động khoa học và các sản phẩm do mình sản sinh ra...Đây là một cơ quan do Chính phủ lập và được sử dụng tiền ngân sách, tiền sạch để duy trì hoạt động nghiên cứu chứ không bị sức ép của thị trường...

Hoàng Quang Thuận là người của công nghệ thông tin, lại có nhãn mác Giáo sư-Tiến sĩ, chắc chắn y phải hiểu mặt trái của công nghệ thông tin; đó là một thế giới phẳng và dân chủ...Trong cái thời đại toàn cầu hóa tri thức do nhờ sự phát triển của internet và công nghệ thông tin thì không một giá trị ảo, mang chất lừa đảo bịp bợm có thể vượt qua vô vàn những “bức tường lửa” do con người tạo lập lên để sàng lọc ? Thế mà Hoàng Quang Thuận vẫn cứ “ anh dũng “ làm cái điều mà y biết y sẽ phải bị ném đá, sẽ phải trả giá vì sự giả trá, bịp bợm của mình...

Người Việt có câu: Điếc không sợ súng ! Hoàng Quang Thuận không phải là kẻ “điếc” trong lĩnh vực thông tin; Hoàng Quang Thuận không  giống như các cậu học trò tỉnh lẻ tìm cách thuổng các bài thơ của người khác chép vào báo tường lớp mình rồi ghi tên mình là tác giả vào để vênh vang với bạn bè; Hoàng Quang Thuận đang nuôi tham vọng “ chạy “ giải Nobel văn học ?

Một người mang nhãn mác học vị Giáo sư, Tiến sĩ lại có chức vị là Viện trưởng của một viện khoa học do Chính phủ lập mà y dám cả gan làm cái việc động trời: ngụy tạo những giá trị giả, lộng giả thành chân cả những giá trị tôn giáo, tâm linh linh thiêng bỏ tiền ra, tung hô ầm ỹ lên để cầu danh ?
Cái ghế Viện trưởng một Viện khoa học do Chính phủ lập, một viện như thế hàng năm chắc nhà nước chắc cũng cấp cho khoảng trên chục tỷ đồng để hoạt động, vậy thì y lấy đâu ra nhiều tiền để tung vào canh bạc chạy tranh giải Nobel Văn học ?

Trong cuộc hội thảo tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam người ta thấy xuất hiện những bậc “cao nhân”  “có nhà thơ Hữu Thỉnh – Chủ tịch UBTQ Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Chủ tịch Hội NVVN; Nguyễn Di Niên – nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao; Nguyễn Thanh Sơn – Thứ trưởng Bộ ngoại giao; Lê Trần Trường An – Chủ tịch, tổng giám đốc sách Kỷ lục VN; PGS, TS. Nguyễn Hồng Vinh – Chủ tịch Hội đồng LLPB VHNT Trung ương; TS. Lê Thị Bích Hồng – Vụ phó Vụ Văn hóa Văn nghệ, Ban Tuyên giáo trung ương; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước – Tổng cục Phó Tổng cục XDLL, Bộ Công an...”( Tin của Vanvn.net )

Đặc biệt “ danh tướng “ trong làng văn trận báo Hữu Ước không chỉ tặng hoa mà ngồi chứng kiến cuộc hội thảo này từ đầu đến cuối là điều hy hữu vì ông là người đảm nhận rất nhiều cương vị, chức trách ?

Trung tướng Hữu Ước không chỉ ngồi nghe mà Báo Văn nghệ Công an do ông làm Tổng Biên tập đăng liền 2 bài giới thiệu về tập Hoa Lư thi tập; Báo Công an nhân dân số ra ngày 17/8/2012 mới đây còn đăng bài: Tác giả Trần Trương: “Thi Vân Yên Tử” không phải “đạo” văn để thanh minh cho Hoàng Quang Thuận?

3. Một dấu hỏi cuối cùng: Qua vụ Hoa Lư thi tập và Thi Vân Yên Tử đổ bể, dư luận không thể không đặt dấu hỏi: Bấy lâu nay GS-TS Hoàng Quang Thuận là Viện trưởng của một cái viện khoa học do Chính phủ lập ra, một cái viện có trách nhiệm làm công tác chuyên trách nghiên cứu về công nghệ-viễn thông; chắc chắn những sản phẩm nghiên cứu, những công trình khoa học của Viện sẽ được sử dụng, làm nguồn dữ liệu để làm cơ sở khoa học cho các cơ quan Đảng, Nhà nước, Chính phủ hoạch định ra các chủ trương chính sách kinh tế-xã hội ?



Vậy ai dám đảm bảo những sản phẩm khoa học của cái viện do GS-TS Hoàng Quang Thuận làm “ chủ xị “ là những sản phẩm không từa tựa như Thi Vân Yên Tử, Hoa Lư Thi Tập; đấy là những sản phẩm khi ra với công chúng mới bị phát hiện ra đồ rởm, còn các cái công trình khoa học liên quan tới quốc kế dân sinh kia lại được các nhà quản lý như Hồng Vinh, Nguyễn Di Niên, Hữu Thỉnh, Hữu Ước, Nguyễn Thanh Sơn, Dương Xuân Nam, Ngô Văn Phú...đóng dấu OTK thì than ôi ?

Đây mới chính là điều nguy hiểm nhất vì: biết đâu sẽ có không ít những chủ trương chính sách kinh tế xã hội do Chính phủ ban hành đã sai lạc vì bị tham mưu đểu bởi những ông thầy dùi như Viện trưởng, GS-TS Hoàng Quang Thuận và nhiều ông như GS-TS Hoàng Quang Thuận; những vị do không quá huyếnh, không tham vọng tranh giải Nobel nên chưa bị lộ ?!

                                    Nhà văn Phạm Viết Đào

Nguồn >>> Blog Nhà văn Phạm Viết Đào

TIN NÓNG LIÊN QUAN:

Cuốn sách “Thi vân Yên tử” của GS.TS Hoàng Quang Thuận là ăn cắp văn xuôi của Nhà văn Trần Trương mà lại được Hội Nịnh ra rả rối rắm tổ chức Hội thảo rùm beng dậy ?

[16.08.2012 05:02]
NĐ: "Thế mà cả một bộ máy tuyền truyền và cả nền ngoại giao (nguyên bộ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Di Niên, thứ trưởng ngoại giao đương nhiệm Nguyễn Thanh Sơn), từ báo Nhân Dân, Đài truyền hình VN đến hàng trăm tờ báo lề phải, cùng rất nhiều cán bộ cao cấp hè nhau tụng ca một tập thơ dở nhất nước, một tập thơ ăn cắp (văn xuôi của Nhà văn Trần Trương) của Hoàng Quang Thuận là kiệt tác, là Tagore Việt Nam, là thơ thần thơ thánh, là nhất định phải tuyền truyền hết cỡ, dù tốn hàng trăm tỉ đồng để tập thơ dở nhất thế giới này, tập thơ ăn cắp này phải giành giải thưởng Nobel…"-Nhà văn Trần Mạnh Hảo

Om sòm - Hội nhà văn Việt Nam - thơ cười của Nguyễn Quốc Minh.

[05.08.2010 19:11]
Từ ngày 05/8/2010-06/8/2010, Hội nhà văn họp mặt tại Hà Nội . Những gì mà công chúng bàn luận từ lâu nay về về Hội nhà văn quá Om Sòm. Nguyễn Quốc Minh có đôi vần thơ cười chuyển tới Hội nhà văn VIII :
...
Mắt giả mù không thấy
Tai giả điếc không nghe
Mũi giả mùi không ngửi
Mồm giả cứ im re.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Cái tủ lạnh CCCP - Truyện Clip của Nguyễn Quốc Minh.

[06.11.2008 23:46]
.....Cái tủ lạnh . CCCP ( Xê Xê Xê Pê). Xây xước . Lau lau . Mừng mừng . Tủi tủi . Từ giã Hà Nội . Về quê . Xình xịch tàu hoả . Vượt qua núi trọc . Rừng cháy . Trơ gốc . Qua những cánh đồng . Mấy thế kỷ nay . Người nông dân . Tự hào chổng mông . Đít cao hơn trời . Cuốc bàn . Cấy lúa . Gặt hái . Cắt rạ . Nhặt khoai lang . Nhưng , gạo xuất khẩu . Nhì , ba thế giới ...

CÁI DAO SỨT CHUÔI - Chuyện thật như đùa của Nguyễn Quốc Minh.

[22.08.2010 06:32]
... Đi được một quãng, tôi nhìn lại thấy cụ già đưa cái dao sứt chuôi ra mài và mỗi lấn ai đi qua lại ngước mắt chào.

TỐP "8-3" Ế CHỢ - Chuyện vui thật mà như đùa của Nguyễn Quốc Minh

[01.03.2011 05:10]
Nhân ngày 8-3, ngay-dem.com thân ái chúc mừng chị em gặp nhiều may mắn , dồi dào sức khỏe, an lành.
Trân trọng giới thiệu tác phẩm : Tốp "8-3" ế chợ .
Hy vọng, chia sẻ tiếng cười vui nhộn đến phái đẹp và các bạn gần xa trên trái đất đang quay quay !

Bài ca bên Innova Toyota ! - thơ Nguyễn Quốc Minh

[21.06.2010 08:26]
...Innova đon đả
Đường xa ta bên nhau
Nhịp cầu nối liền
Ngày Đêm vui chứng khoán...

Sáu cây chuối hột - Truyện Clip của Nguyễn Quốc Minh.

[03.11.2008 14:36]
SÁU CÂY CHUỐI HỘT, tên truyện bình dị. Nhưng tại sao không là chuối hương, chuối mật, mà lại là chuối hột? Chuối hột chát, và hột của nó đắng, như sự đắng chát mà câu chuyện mang chứa trong lòng nó.
Truyện này viết bằng thi pháp của THƠ. Các dấu chấm ngắt câu dường như vô cớ đối với văn xuôi, mà nó như là cách ngắt nhịp (xuống dòng) của thơ. Mỗi đoạn văn khởi ra chỉ bằng một câu điệp lại, khiến nó làm cho mỗi đoạn văn giống một khổ thơ. Nhưng mỗi đoạn lại mở ra một cảnh ngộ mới, những nhân vật mới. Từ chi tiết: “Ba người lính miền Bắc .


 
GS. Nguyễn Huệ Chi
BÀN THÊM VỀ CÁI GỌI LÀ "HIỆN TƯỢNG THƠ HOÀNG QUANG THUẬN"

Nhà văn Phạm Viết Đào đã phân tích khá kỹ lưỡng và sâu sắc việc cố tình làm nổi đình đám tập thơ Thi vân Yên Tử của Hoàng Quang Thuận trên văn đàn gần đây khiến người đọc hiểu lầm đây là một hiện tượng độc đáo kỳ lạ mà anh gọi là “nguy hiểm” (xem ở đây). Tôi chỉ xin bàn thêm vài điều chưa được đề cập hoặc chỉ mới nói lướt qua trong bài viết tâm huyết – và cũng khí nặng khi nhà văn gọi Hoàng Quang Thuận là y, nhằm bày tỏ sự khinh thường của anh.

Trước hết, trong bài viết có tính chất tường trình về Hội thảo Thi vân Yên Tử của Hoàng Quang Thuận, Nguyễn Hữu Sơn, một trong những người chủ trì, có khẳng định Thi vân Yên Tử là một “hiện tượng”, và hội thảo về một hiện tượng văn học thì đấy là chuyện bình thường (xem ở đây). Hoàn toàn đúng thôi. Nhưng mấu chốt vấn đề ở đây là phải xét xem như thế nào là “một hiện tượng văn học”. Nếu một tác phẩm văn học xuất hiện, đem ra thị trường, được công chúng háo hức mua, người này truyền cho người kia rằng phải mua mà đọc cho biết, và trong quá trình đọc có người khen có người chê, thậm chí nhiều người chê hơn người khen hoặc ngược lại nhiều người khen hơn người chê, nhưng dù khen hay chê thì ai cũng có nhu cầu phải đọc bằng được cuốn sách, nó là một nhu cầu hiểu biết và thưởng thức của tự thân bạn đọc đối với tác phẩm, thì may ra mới có thể trở thành cái gọi là hiện tượng được – nói may ra vì cũng có khi mọi sự diễn ra đúng như ta vừa nói nhưng chỉ ít lâu sau tác phẩm bị loại bỏ khỏi trí nhớ của người đọc mà lịch sử văn học hiện đại cho ta không thiếu gì dẫn chứng. Nói cách khác, từ khâu in ấn, phát hành đến khâu tiêu thụ, nếu một tác phẩm theo đúng quy trình tự nhiên trong một xã hội bình thường, lành mạnh, và sau khi phát hành, nếu sách giành được một số lượng người đọc vượt trội, gây tiếng vang sâu rộng, thì cộng thêm với thử thách của thời gian, tác phẩm đó sẽ được công nhận là một hiện tượng văn học, được lưu lại trong ký ức nhiều người. Xét từ tiêu chí sơ khai ấy, Thi vân Yên Tử đã hoàn toàn không đáp ứng. Nguyễn Hữu Sơn hẳn còn nhớ vào cái Tết 2008, chúng ta cùng có mặt trong một chuyến du ngoạn Yên Tử, có cả Lại Nguyên Ân, Nguyễn Khắc Mai, Đặng Thị Hảo và hai vợ chồng con trai tôi cùng các cháu nhỏ. Khi đến Trúc Lâm Thiền viện ngủ nhờ một tối để mai sáng lên chùa Đồng sớm, các vị Thiền sư ở đây đã cùng anh chị em trong đoàn đàm đạo rất vui, sau đó một số cuốn sách Phật giáo được họ mang ra làm quà cho mỗi người một túi, trong đó Thi Vân Yên Tử là cuốn sách dày nhất, nhưng hình như số lượng rất dư dả, đến nỗi có những túi sách thừa hai cuốn, anh chị em trong đoàn đã trả bớt lại cho nhà chùa.

Vậy là ngay từ đầu, việc in sách Thi Vân Yên Tử của tác giả đã là một việc không bình thường, vì nó có phải nhắm tới nhu cầu thỏa mãn trí tuệ hay tâm linh của bạn đọc đâu. Nhu cầu ấy phải là nhu cầu có thực hàm chứa trong nội dung tác phẩm, đồng thời phải được chuyển hoá thành cảm xúc thẩm mỹ để đáp ứng khát khao thưởng thức một sản phẩm tinh thần của thời đại như là một năng lượng tự thân, thu hút người ta đến với nó, thiếu đi không được. Còn như in ra để phát không nơi nhà chùa thì lại là chuyện khác. Ai mà được biếu sách chẳng vui lòng nhận lấy một cuốn, nhận lấy rồi lướt mắt một tí và nhẹ nhàng gạt nó ra ngoài đầu óc bận bịu của mình, giống như hồi ấy chúng ta đã biểu tỏ với nhau bằng những lời buột ra ngay mà không cần giữ ý: “Toàn là “thơ thẩn” của một anh mót làm thơ thôi mà”, sau khi người nào cũng đã háo hức lật giở thật nhanh, đọc qua một ít bài thơ trong đó rồi nhanh chóng gập lại vì không thấy có ấn tượng gì đập vào tâm trí, trong cái đêm nằm trò chuyện với nhau đến gần sáng đủ mọi thứ chuyện trong phòng khách chùa Trúc Lâm – mặc dầu người đem ra tặng sách đã đặc biệt “gây dấu ấn” bằng những lời rất “sang” về tác giả: Người sáng tác là một quan chức nhà nước có lòng với Phật, một đêm bỗng hứng lên như lên đồng và viết ra được tập thơ này.

Nếu tôi không nhầm thì tất cả những lần in Thi vân Yên Tử từ năm 2008 đến nay, tuyệt không một lần nào sách ra đến thị trường mà chỉ có chất đống tại các chùa và hễ đến chùa nào ở bất kỳ đâu, ta đều có thể có ngay món quà hảo tâm Thi vân Yên Tử. Thế thì làm sao có thể gọi đây là một tác phẩm văn học đúng nghĩa được, trong thời buổi kinh tế thị trường định đoạt uy tín của sản phẩm bằng giá in nơi bìa sách kèm theo số lượng sách được bán ra, như thời buổi hôm nay? (Tất nhiên như đã nói, không loại trừ có những cuốn sách bán rất chạy nhưng rồi bị lãng quên rất nhanh vì chung quy nó chỉ đáp ứng thị hiếu tầm thường). Còn nói rằng việc Thi vân Yên Tử in đi in lại trong mười mấy năm là một “hiện tượng” thì có lẽ cũng cần nói cho đích xác đó chỉ là hiện tượng giả, để phân biệt nó với những hiện tượng thật, đích thực là hiện tượng văn học, chẳng hạn hiện tượng truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp, hiện tượng Chuyện kể năm 2000, v.v.

Việc một ông Viện trưởng một viện khoa học công nghệ làm thơ là điều không có gì đáng phê phán. Việc ông ấy vì mê thích cửa Phật mà một đêm viết ra hàng trăm bài thơ nói là thơ Đường nhưng không theo niêm luật thơ Đường, cũng chẳng vần vè và càng không có chất thơ, như Thi vân Yên Tử, cũng là điều không có gì lạ. Đối với người trẻ tuổi loại các ông Hữu Ước, Hữu Thỉnh, Dương Kỳ Anh... thì trước một chuyện như vậy hẳn có làm họ “choáng” đấy, nhưng những ai đã từng có một lần đi cầu tiên ngày xưa đều biết rằng ở một ngôi chùa, ngôi miếu, ngôi đền nào đấy có những người trụ trì, vốn rất ít chữ nghĩa, nhưng khi khách đến lập bàn cầu khấn cho tiên giáng bút thì họ “được tiên nhập vào” và chỉ cần đặt một cái mâm ở trên rải đầy gạo trước mặt, là những kẻ thường ngày rất tầm thường đó có thể dùng ngón tay viết nên hàng trăm bài thơ Đường trong một lúc, mà là thơ Đường chữ Hán hoặc chữ Nôm hẳn hoi chứ không phải thơ quốc ngữ bất cần vần luật như những kẻ “nhập đồng” để có “yên sĩ phi lý thuần” ngày nay.

Những ngày còn mải mê đi điền dã về thơ văn Lý – Trần, một lần anh chị em Ban văn học Cổ cận đại Viện Văn học đã đi đến ngôi đền thờ Tô Hiến Thành (? – 1179) ở Hạ Mỗ, Đan Phượng (nay thuộc Hà Nội), và trong các tài liệu thơ văn được lưu giữ tại đền mà người giữ đền đem ra cho chúng tôi tìm hiểu vẫn còn lưu vô số tập thơ tiên giáng bút như thế.

Có thể nói thơ tiên là một “hiện tượng” được hay không? Là một hiện tượng thuộc lĩnh vực tôn giáo thì hẳn không có gì sai. Nhưng nếu nói là hiện tượng văn học (tức là hiện tượng kết cấu ngôn từ có tính nghệ thuật – belles lettres) thì hiển nhiên không phải, bởi thơ tiên ấy chưa bao giờ thoát ra khỏi phạm vi sinh hoạt tôn giáo của nó để bước vào giữa dòng chảy văn học (ngoại trừ “thơ cầu tiên giáng bút” của những tổ chức yêu nước bí mật khoảng đầu thế kỷ XX, nhưng đây đã không còn là thơ tiên thứ thiệt nữa rồi). Thử hỏi bạn Nguyễn Hữu Sơn, có một bộ văn học sử Việt Nam nào trước đến nay nhắc đến thơ tiên và có những lời thẩm xét về giá trị của nó hay không? Và một hội thảo công phu ngần ấy, ngoài đường kênh “bình tán” ra (khen hay chê nhưng cũng đều thao tác bình tán cả thôi), liệu có một ai làm công việc nghiêm túc đối chiếu thơ Hoàng Quang Thuận với thơ tiên xưa để xem giữa cổ và kim có sự tương đồng về giọng điệu sáo ngữ hay không?

“Hiện tượng” thơ Hoàng Quang Thuận nếu cứ khuôn lại trong phạm vi các chùa chiền, cứ phát đều đều cho các thiện nam tín nữ đến tụng niệm và cầu Phật, thì chẳng đáng nói làm gì. Nhưng nay ông Hoàng Quang Thuận lại cố tình chuyển nó thành một hiện tượng xã hội – văn học, bắt mọi người tin là cuốn sách có nhu cầu xã hội rộng rãi, và còn đi xa hơn nhiều, ông ta đem nó dịch ra tiếng Anh, mượn tên tuổi các chính trị gia hàng đầu thế giới như cựu Tổng thống Clinton, Tổng thống Pháp đương nhiệm... để lobby cho nó, mong cầu nhờ đó mà được Ủy ban giải Nobel Thụy Điển “ghé mắt”... thì đó quả là điều không bình thường nữa, mà đã vượt sang ranh giới của những dục vọng không thể có ở người tỉnh táo. Rất tiếc, tất cả những công đoạn này đều đã làm trót lọt (trừ công đoạn cuối cùng là sách được nằm trong danh mục đề cử giải Nobel). Đáng nói hơn, một cơ quan nhà nước là Hội Nhà văn Việt Nam và Tạp chí Nhà văn lại đứng ra tổ chức một cuộc hội thảo khoa học có tính chất quan phương về một tác phẩm không có đối tượng tiếp nhận đích thực và cũng chẳng có “tầm đón đợi”(horizon d’attente) nào cả ấy, trong khi còn rất nhiều chuyện nóng hổi, đang là nguy cơ của một Hà Nội văn hóa nghìn năm bị xoá sổ cần được Hội Nhà văn lên tiếng, trước mắt như việc băm nát Công viên Tuổi Trẻ, thành lập 6 bãi đỗ xe trong Công viên Thống Nhất, nhất là Dự án điên rồ cắm cọc ở giữa Hồ Tây để xây đường sắt băng qua chiếc hồ lớn thiêng liêng bậc nhất, biểu tượng của uy linh dân tộc qua rất nhiều đời kể từ năm 43 sau công nguyên khi Mã Viện đi đánh Hai Bà Trưng bị khốn trong đám sương mù dày đặc trên hồ bủa vây, làm cho Hồ Tây không còn không gian văn hoá đẹp nổi tiếng và nguyên vẹn với bao nhiêu sự tích tích tụ xung quanh nó... thì không thấy quý Hội quan tâm chút gì, và các phương tiện truyền thông đại chúng của quý Hội không thấy nêu một kiến nghị hay một lời cảnh báo nào đối với các nhà chính khách như ông Hoàng Trung Hải vốn nhiều tai tiếng khi ngang nhiên đặt bút ký chấp thuận đóng cọc xuống giữa lòng Hồ Tây.



Ông Hoàng Trung Hải kính cẩn bắt tay Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Ảnh: Internet

Cuộc hội thảo rầm rộ về Thi vân Yên Tử của Hội Nhà văn lại còn kéo được một số chính trị gia đã thoái hưu và kể cả chưa thoái hưu (và hình như là những người rất ít khi dự các cuộc hội thảo đúng tính chất một hội thảo khoa học về văn học) như các ông Nguyễn Dy Niên (nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Nguyễn Thanh Sơn (Thứ trưởng Bộ Ngoại giao), Lê Trần Trường An (Chủ tịch, Tổng giám đốc sách Kỷ lục Việt Nam), Nguyễn Hồng Vinh (Chủ tịch Hội đồng Lý luận Phê bình Văn học Nghệ thuật trung ương)... đến dự họp. Vì sao? Chỉ có một thứ bôi trơn duy nhất: tiền (tôi không nói tiền cho các vị này nhưng phải là tiền để đi đến được hội thảo hoành tráng với quan khách trang trọng kiểu này). “Nghe thôi thinh thỉnh lại đồng tiền” – Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Nếu có gì đáng gọi là kỳ quặc về việc một hội như Hội Nhà văn Việt Nam mà lại mở một hội thảo về Thi vân Yên Tử thì nói cho cùng chính là ở chỗ ấy. Nó góp phần vào tình trạng bát nháo của văn đàn cũng như vô cùng bát nháo trong xã hội chúng ta trong thời buổi trắng đen lẫn lộn hiện nay.

                               GS. Nguyễn Huệ Chi

Nguồn >> BVN

Nguyễn Quốc Minh



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những bản tin khác:



Lên đầu trang
 Tin mới-Tin mới-Tin mới 
CHÚC MỪNG SINH NHẬT NGUYỄN QUỐC MINH (NGÀY ĐÊM)
CHÚC MỪNG NGÀY NHÂN QUYỀN QUỐC TẾ 11 - 05
"NHỮNG KẺ XÂM LƯỢC, KẾT CỤC CHỈ CÓ THẢM BẠI" - Nguyễn Quốc Minh (Ngày Đêm).
VIỆT NAM ẢNH HƯỞNG THẾ NÀO KHI FED TĂNG LÃI SUẤT ?
BẢNG CHIỀU CAO VÀ CÂN NẶNG CỦA TRẺ TỪ 0-18 TUỔI - CHUẨN WHO. NUÔI DƯỠNG ĐẠO ĐỨC TÌNH NGƯỜI GIA ĐÌNH TỐT LÀ VÌ CẢ MỘT TƯƠNG LAI DÂN TỘC
CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ LAO ĐỘNG 01-05
NGÀY ĐÊM NHẬN ĐỊNH ÔNG EMMANUE MACRON SẼ TÁI ĐẮC CỬ TỔNG THỐNG PHÁP NHIỆM KỲ 2
THAM NHŨNG VẪN NGANG NHIÊN, TRẮNG TRỢN : AI LÀ NGƯỜI CHỐNG LƯNG ? | VTC Now
NGÀY ĐÊM VÍ DẶM SÔNG LA
LÁ THƯ THẬT ĐÁNG SUY NGẪM CỦA THỦ TƯỚNG ĐÀI LOAN TÔN VẬN TUYỀN (10/11/1913 – 15/2 /2006) ĐỂ LẠI CHO CÁC CON CHÁU

 Lịch vạn sự 
Tháng
Năm 

Danh ngôn:
Mục đích của nghệ thuật là thiêng liêng : làm sống lại nếu là lịch sử, sáng tạo nếu là thơ.
V.HUGO.

Bản quyền thuộc về : Nguyễn Quốc Minh - Doanh nhân Ngày Đêm