TỪ BỎ ĐẢNG KHÔNG CÒN LÀ CÁ BIỆT - tác giả : Đào Văn Tùng (Thiện Tùng) một Đảng viên kỳ cựu.
21.12.2013 20:56
NĐ: "Nhân đây tôi kể sơ về mình: Tuổi nhỏ, có tham gia kháng chiến chống Pháp, nhưng thôi, không đáng tính. Năm 1954, trụ lại miền Nam. Năm 1959, xin vào Đảng Lao động VN. Tính đến nay được 54 năm tuổi đảng. Nhưng không, không nhiều như thế, bởi tôi đã trả thẻ đảng hồi cuối thập niên 1980, vì lẽ tôi yêu nước chớ không yêu CNXH, vả lại tôi xin vào Đảng Lao động chớ không phải xin vào Đảng CSVN. Sau khi nước nhà thống nhứt (1976), Đảng Lao động VN đổi tên thành Đảng CS, nhận lớp bước Dân chủ của cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ do họ đề ra, tiến hành cải tạo XHCN mọi mặt, gây nhiều bất an trong xã hội". "Điều quan trọng mà tôi nhận thấy, gần như hầu hết những người từ Đảng là họ không chấp nhận thể chế độc tài toàn trị của Đảng, họ “nặng nợ” với nước với dân, muốn Đảng thực hiện thể chế Dân chủ Đa nguyên về mọi mặt, nhưng Đảng luôn từ chối, khiến họ phải ly khai (từ Đảng)." - Đào Văn Tùng.
Từ bỏ Đảng không còn là cá biệt
Việc luật gia Đằng, tiến sĩ Dũng, bác sĩ Diên ly khai (từ) Đảng CSVN (Đảng) nhất thời gây xôn xao dư luận, khen chê lẫn lộn.
Lâu nay việc ra vào Đảng là chuyện bình thường, trước ba ông nầy đã có lắm đảng viên từ Đảng, họ âm thầm ra đi “không kèn không trống”, còn ba ông nầy từ Đảng khác thường là “giống trống khua chiên”, khiến dư luận xã hội nóng lên, biến việc vốn bình thường ấy thành khác thường.
Theo tôi hiểu, Đảng là một tổ chức, ai muốn vào phải tự giác xin và đợi cho, còn muốn ra chỉ cần báo cho tổ chức biết là đủ lịch sự rồi.
Mỗi người một cách. Ông Đằng, ông Diên từ Đảng “bái tổ” với động thái dứt khoát, vẫy tay chào rồi tự động ra đi không một chút đoái hoài, buộc người ta phải chấp nhận, không còn điều kiện gây khó dễ. Ông Dũng vẫn còn đang công tác trong hệ thống nhà nước, từ Đảng “bái tổ” phải kèm chữ “xin” – mặc dầu là xin hướng dẫn thủ tục.
Thói thường, hễ xin thì phải đợi cho. Đối với người xin ra khỏi Đảng, người ta thường áp dụng 2 biện pháp:
1/ Dùng biện pháp mềm: Người ta dùng lời lẽ êm dịu khuyên đương sự có gì thì nói với nhau, cùng nhau giải quyết, đừng dại dột ly khai chỉ thiệt cho bản thân…
Nếu khuyên ở lại không được thì
2/ Dùng biện pháp cứng: Người ta tổ chức họp chi bộ, khéo léo chọc tức làm cho đương sự cáu tiết sa vào bẫy, thay nhau cố bới lông tìm vết để rồi biểu quyết theo nguyên tắc thiểu đa khai trừ đảng, khiến đương sự ra đi mặt mày lọ lem, để giữ được thể diện cho Đảng.
Để giữ thể diện cho Đảng, người ta bằng mọi cách trét lọ vào mặt những đảng viên muốn ly khai đảng và khai trừ đảng viên hư hỏng trước khi ra tòa – vành móng ngựa và trại giam không phải là chỗ dành cho đảng viên. Vậy thì đảng viên trong sạch muốn từ Đảng mà mặt không bị lọ lem thì phải vừa chào vừa chạy - bôi lọ gián tiếp chưa chắc dính ?
Nhân đây tôi kể sơ về mình: Tuổi nhỏ, có tham gia kháng chiến chống Pháp, nhưng thôi, không đáng tính. Năm 1954, trụ lại miền Nam. Năm 1959, xin vào Đảng Lao động VN. Tính đến nay được 54 năm tuổi đảng. Nhưng không, không nhiều như thế, bởi tôi đã trả thẻ đảng hồi cuối thập niên 1980, vì lẽ tôi yêu nước chớ không yêu CNXH, vả lại tôi xin vào Đảng Lao động chớ không phải xin vào Đảng CSVN.
Sau khi nước nhà thống nhứt (1976), Đảng Lao động VN đổi tên thành Đảng CS, nhận lớp bước Dân chủ của cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ do họ đề ra, tiến hành cải tạo XHCN mọi mặt, gây nhiều bất an trong xã hội.
Ngay từ đầu năm 1980, tôi là một trong những người bất đồng chính kiến với Đảng trong đường lối cải tạo XHCN. Khi thấy không thể nào cưỡng nổi ý định của Đảng, dầu đang là Phó trưởng Ban Tuyên huấn Tỉnh ủy tỉnh Tiền Giang, được lãnh đạo trọng dụng, tôi đã tự ý từ nhiệm, sau đó trả thẻ đảng. Tiếp theo tôi, bốn ông Nguyễn Văn Thiệu (Sáu Trung), nguyên Bí thư huyện ủy huyện Bình Đại, giảng viên trường Đảng khu Trung Nam Bộ, Thành ủy viên TP Mỹ Tho; ông Nguyễn Hữu Chí, nguyên Phó trưởng Ban Tuyển sinh tỉnh Tiền Giang; ông Huỳnh Chân, nguyên chuyên viên Ban tổ chức Tỉnh ủy tỉnh Tiền Giang; ông Ba Thanh, nguyên chuyên viên Công đoàn tỉnh Tiền Giang cũng trả thẻ đảng như tôi, bất chấp sự can ngăn của Tỉnh ủy.
Thời điểm lúc bấy giờ không dễ dàng như hiện nay, những ai trả thẻ đảng bị xem như “những phần tử xét lại chống đảng” – phản đảng, bị ghi vào sổ đen, chịu phân biệt đối xử khắc nghiệt.
Do người ta quan trọng quá vấn đề, xử lý sự việc căng như thế, riêng tôi trước sau vẫn nghĩ đơn giản: Tôi theo Đảng – đúng hơn là cùng Đảng và nhân dân nói chung làm cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ. Khi chiếm được quyền, Đảng bội ước, không đi tiếp về đích Dân chủ mà rẽ sang con đường XHCN với thể chế độc tài toàn trị thì tôi chia tay với Đảng tại đây. Tôi không phản bội Đảng, nếu có chăng thì ngược lại. Tôi tự thấy mình có lỗi với dân vì bất lực không cùng đưa cuộc cách mạng núi xương sông máu về đến đích Dân chủ như đã hứa. Khi cuộc chiến đã tàn, là một thương binh mất sức 71%, tôi biết làm gì hơn, chỉ tự an ủi : dầu sao mình cũng góp phần xương máu thực hiện được một vế (Dân tộc) của cuộc cách mạng Dân tộc Dân chủ - tức là góp phần loại được ngoại xâm.
Theo quan sát của tôi, từ Đảng không còn là cá biệt, đã, đang và sẽ tiếp tục diễn ra. Tùy nhận thức và tình cảm của từng người, từ Đảng có nhiều cách, độ “đậm đặc” không thể giống nhau:
- Ra đi tuyên bố (“bái tổ”) như trường hợp ông Lê Hiếu Đằng…
- Trả thẻ Đảng cho tổ chức rồi thầm lặng ra đi như tôi chẳng hạn.
- Xin ra khỏi Đảng như trường hợp Phạm Chí Dũng chẳng hạn.
- Cố tình vi phạm điều lệ - bỏ sinh hoạt, được xem như tự xóa tên.
- Viện lý này cớ nọ xin khỏi sinh hoạt, trở thành hư vị, giữ sổ hưu.
Điều quan trọng mà tôi nhận thấy, gần như hầu hết những người từ Đảng là họ không chấp nhận thể chế độc tài toàn trị của Đảng, họ “nặng nợ” với nước với dân, muốn Đảng thực hiện thể chế Dân chủ Đa nguyên về mọi mặt, nhưng Đảng luôn từ chối, khiến họ phải ly khai (từ Đảng).
Ông Chín Đức, nguyên Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Tiền Giang vừa nói với tôi:
- Hồi đó tao bảo mầy đừng trả thẻ Đảng mầy không nghe .
Tôi nói lại:
- Nếu chưa trả nay tôi cũng trả như anh Đằng… Anh ở lại làm được gì cho dân cho nước nói xem nào, hay chỉ nán lại để đủ 60 năm tuổi Đảng kiếm thêm chút cháo…? .
Ông Đức không rầy tôi, chỉ cười và rủ uống trà.
Ông Đằng… trả thẻ Đảng, cô Uyên… trả thẻ Đoàn hay ai đó trả thẻ Hội âu cũng là chuyện thường tình - thích thì ở, không thích thì ra đi. Điều quan trọng đối với người ở lại hay ra đi, cần phải xác định trách nhiệm của mình đối với nước với dân .
Người đi, kẻ ở, ai cũng giành phần phải về mình, về phe mình âu cũng là thói thường. Chỉ cần lấy lợi ích quốc gia, dân tộc làm “kính chiếu yêu” thì sẽ phân biệt đâu đúng đâu sai.
TIN NÓNG: Cập nhật: 10:17 GMT - thứ ba, 24 tháng 12, 2013 *Tiến sỹ Lê Đăng Doanh cho rằng chính quyền và Đảng Cộng sản nên 'công bố
đầy đủ' các ý kiến của các ông Tống Văn Công, Lê Hiếu Đằng, mở ra các
trao đổi công khai với họ trên cơ sở 'khoa học, xây dựng' chứ không nên
'đả kích, công kích' một chiều. Nghe bài này:
* Vai trò, thách thức và cơ hội của Diễn đàn XHDS:
* Từ huyện Củ Chi, ngoại thành Sài Gòn, bà Lê Thị Ngọc Đa đã có cuộc trò chuyện với phóng viên Trần Quang Thành về nguyên do bà rời bỏ Đảng. Mời quí vị nghe bài này:
* Bà Trần Thị Hài trả lời báo chí vì sao bà từ bỏ ĐCSVN:
Từ Bình Dương bà Trần Thị Hài đã có cuộc trò chuyện cùng phóng viên Trần Quang Thành, mời quý thính giả cùng theo dõi:
*Đâu rồi Đà Nẵng xưa ?
Đà Nẵng là một thành phố mà ông Nguyễn Bá Thanh, cựu chủ tịch Đà
Nẵng từng tuyên bố là thành phố không có người ăn xin, không có trộm
cắp, không có xì ke ma túy và không có người nghèo… Thế nhưng, không có
quan điểm nào đưa ra nhằm khẳng định Đà Nẵng không bị Trung Quốc xâm
thực. Chính vì thế, ngay trên hai con đường có tên Hoàng Sa và Trường Sa
chạy dọc theo bờ biển Đà Nẵng, các biệt khu của người Tàu cùng với hàng
trăm quán sá mang biển hiệu Tàu mọc lên dày đặc.
[11.01.2011 19:10] Nghị
quyết Trung ương 8b khóa 6 ( từ hơn 20 năm trước đã ghi rõ : "Trong
giai đoạn mới cần thành lập các Hội đáp ứng nhu cầu chính đáng về nghề
nghiệp và đời sống nhân dân, hoạt động theo hướng ích nước lợi nhà,
tương thân tương ái. Các tổ chức này được thành lập theo
[07.12.2013 07:16] NĐ: Khi điều 4 nằm trong Hiến pháp sửa đổi
1988, thì Việt Nam thực chất chưa có Hiến pháp mà đó là sự thể chế hóa
cương lĩnh của ĐCSVN. Hiến pháp sửa đổi 2013 được cơ quan Quốc Hội của
ĐCSVN thông qua, trong Lời nói đầu đã khẳng định Hiến pháp là sự thể chế
hóa Cương lĩnh của ĐCSVN. Ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố: "Cương
lĩnh của ĐCSVN quan trọng hơn Hiến pháp".
Luật gia Lê Hiếu Đằng trả lời báo chí về xâm lược Việt Nam của Trung Cộng
[11.12.2013 19:34] NĐ: "Bất kỳ ai cũng hiểu, công an không phải
là cựu chiến binh. Vì vậy để các thành phần khác vào Hội sẽ làm cho Hội
thành một tổ chức bát nháo. Người hội viên không thấy vinh dự, tự hào
khi đứng trong hàng ngũ của Hội. Về phần tôi, tôi không thể sinh hoạt ở
một chi hội mà chi hội trưởng là công an quản giáo trại giam." - Cựu
chiến binh Nguyễn Tường Thụy
[21.12.2013 02:15] NĐ: Tuy Việt Nam đã phê chuẩn công ước của
Liên hiệp quốc về Quyền trẻ em từ năm 1990, nhưng trẻ em bị bạo hành
ngày một gia tăng. Trẻ em đi ăn xin, đi bán vé số, lao động như nô
lệ,...ở các nước có ý thức hệ Cộng sản ngày càng nhiều, đã được báo chí
lên tiếng. Ở các nước Nhân quyền Dân chủ trẻ em trong độ tuổi mầm non
được nhà nước bảo trợ và nuôi dưỡng. Học sinh Thái Lan không phải đóng
học phí và các khoản khác trong các trường phổ thông và mọi người dân
Thái Lan đều có quyền tham gia biểu tình ôn hòa, tự do ngôn luận, tự do
báo chí.
[12.11.2013 01:38] NĐ: Chị vợ ôm ghì lấy TS.xe ôm, khóc nức nở,
tràn đầy hy vọng. Căn hộ chung cư tầng 5 đeo bòng chuồng cọp rung lắc,
hòa vào âm thanh từ quán Cafe Chợ Cóc "Không giờ rồi, ngủ đi thôi,
mai đây còn lo kế sinh nhai..." là tiếng động cộc cộc của ông già Sỹ 88
tuổi đi họp Chi Bộ khua gậy trong đêm.
[22.11.2013 04:45] NĐ: Năm 2013, sau khí Đại tướng Võ Nguyên
Giáp chết, thì không ít người, báo chí đề xuất phong hàm cho tướng Giáp
là Đại nguyên soái. Mộ của tướng Giáp ở eo biển Quảng Bình còn được
phong 25 binh sỹ ngày đêm canh gác. Tiền lệ này, Đại tướng khác khi quy
tiên không nằm ở Mai Dịch mà muốn về quê, sẽ được "phong" hơn 25 binh sỹ
canh giữ là cái chắc. Nơi nơi, phong tượng, phong đền, phong đường đặt
tên Võ Nguyên Giáp...
NĐ: Tài bẩm sinh của Dương Chí Dũng một lần
nữa được Nhóm đặc quyền đặc lợi khẳng định và tán thưởng vì đã biến
phiên tòa thành buổi biểu diễn Văn nghệ xóm phường, còn người dân ai ai
cũng ôm bụng phì cười. Nghe đâu, Kỷ lục Đạo thơ Yên Tử thì phong Dương
Chí Dũng là sư phụ.
Người giỏi cầm quân thì không cần bày trận.Người giỏi bày trận thì không cần đánh.Người giỏi đánh thì không thua. Người khéo thua thì không chết. Trần Hưng Đạo.
Bản quyền thuộc về : Nguyễn Quốc Minh - Doanh nhân Ngày Đêm